Câu chuyện Atlantis lần đầu xuất hiện trong hai tác phẩm nổi tiếng của Plato là Timaeus và Critias, mang đậm màu sắc triết học hơn là ghi chép lịch sử thuần túy. Plato sử dụng Atlantis như một mô hình lý tưởng để so sánh với xã hội Hy Lạp đương thời, qua đó truyền tải tư tưởng về đạo đức, chính trị và trật tự xã hội. Atlantis được mô tả là một cường quốc hùng mạnh, giàu có và sở hữu sức mạnh quân sự vượt trội, nhưng lại thất bại vì đánh mất sự cân bằng tinh thần. Nhiều học giả cho rằng Plato không có ý định chứng minh sự tồn tại thực tế của Atlantis, mà muốn xây dựng một câu chuyện ẩn dụ nhằm phê phán sự suy đồi đạo đức. Dù vậy, những mô tả chi tiết về địa lý, kiến trúc và đời sống khiến câu chuyện trở nên sống động, đủ sức thuyết phục nhiều thế hệ tin rằng Atlantis từng tồn tại. Chính sự giao thoa giữa triết học và huyền thoại đã khiến Atlantis trở thành đề tài bất tử, luôn được tranh luận và diễn giải theo nhiều góc nhìn khác nhau.
